Napoleon Hill (Sinh ngày 26 tháng 10 năm 1883 - mất
ngày 8 tháng 11 năm 1970) là một tác giả người Mỹ, một trong những người
sáng lập nên một thể loại văn học hiện đại đó là môn "thành công học"
(là khoa học về sự thành công của cá nhân). Tác phẩm được cho là nổi
tiếng nhất của ông có tên "Suy nghĩ và làm giàu" (Think and Grow Rich)
là một trong những cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại.
Trong
sự nghiệp của mình, ông cũng từng được trở thành một cố vấn cho Tổng
thống Franklin D. Roosevelt. Câu nói nổi tiếng thể hiện tư tưởng của ông
là "Điều gì mà tâm trí có thể nhận thức và tin tưởng thì tâm trí có thể
hoàn thành". Napoleon Hill được xem là người có ảnh hưởng rộng rãi
nhất, mạnh mẽ nhất trong lĩnh vực thành công cá nhân.
Ông đã giúp
cho hàng triệu người trên thế giới thành công và những quyển sách của
ông có một ý nghĩa, vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời của rất
nhiều doanh nhân thành công của Mỹ.
Sau đây là hai bài học kinh điển mà Napoleon Hill đã truyền đạt cho bao thế hệ tỷ phú trên thế giới:
Bài 1: Không ai có thể thành công nếu phó mặc cuộc sống cho số phận
Bạn
chẳng cần phải là nhà chiêm tinh hay tiên tri mới đoán trước được tương
lai của một ai đó. Bạn có thể nhìn thấy tương lai người khác bằng cách
đặt cho họ một câu hỏi đơn giản: “Chính xác thì mục đích sống của bạn là
gì - và bạn có kế hoạch gì để đạt được mục đích đó?”.Nếu bạn
đặt câu hỏi này cho 100 người, thì 98 người sẽ trả lời đại loại thế này:
“Tôi muốn kiếm được nhiều tiền và thành đạt hết mức có thể”.
Xét
bề ngoài thì câu trả lời này nghe rất có mục đích, nhưng nếu nghĩ sâu
hơn một chút, bạn sẽ thấy người trả lời thuộc tuýp người sống phó mặc
cho số phận, họ sẽ chẳng bao giờ đạt được điều gì trong cuộc sống trừ
những thành quả còn sót lại từ những người thực sự thành đạt - những
người có một mục đích sống rõ ràng và có một kế hoạch cụ thể để đạt được
mục đích đó.
Để thành công, ngay lúc này, bạn cần xác định chính
xác các mục tiêu của bạn là gì và vạch ra các bước đi để đạt được những
mục tiêu đó.
Nhiều năm về trước, tôi làm việc với một cộng sự tên
là Stuart Austin Wier, người thành phố Dallas, Texas, Mỹ. Anh là cộng
tác viên cho một tạp chí và chỉ sống từ công việc đó. Có thể anh sẽ vẫn
tiếp tục công việc viết lách với mức lương còm cõi đó nếu như câu chuyện
mà anh viết về một nhà phát minh không bất ngờ thôi thúc anh thay đổi
cuộc đời mình.
Những người quen biết anh đều hết sức ngạc nhiên
khi nghe anh tuyên bố sẽ từ bỏ nghề báo và tiếp tục con đường học vấn để
trở thành luật sư về bằng sáng chế. Stuart không đặt mục tiêu trở thành
một luật sư về bằng sáng chế thường thường bậc trung, mà trở thành “một
luật sư giỏi nhất về bằng sáng chế tại Mỹ”. Anh hăng hái thực thi kế
hoạch của mình và đã hoàn thành khóa học trong một khoảng thời gian kỷ
lục.
Khi bắt đầu đi vào công việc mới, Stuart tìm những vụ kiện
khó giải quyết nhất. Danh tiếng của anh nhanh chóng lan rộng trên khắp
nước Mỹ. Dù giá phí anh đưa ra rất cao nhưng số người đề nghị anh tư
vấn, tranh tụng mà anh phải từ chối (vì anh không có đủ thời gian cho
tất cả) còn nhiều hơn số khách hàng được anh chấp nhận.
Người nào
hành động có mục đích và có kế hoạch thường có nhiều cơ hội thành công.
Làm sao cuộc đời có thể đem lại cho bạn điều gì nếu bản thân bạn không
biết bạn muốn gì. Làm sao người khác có thể giúp bạn thành công nếu bản
thân bạn cũng chưa xác định được mình phải thành công bằng cách nào. Chỉ
khi có mục đích rõ ràng, bạn mới có thể vượt qua những thất bại và
nghịch cảnh cản trở đường đi của bạn.
Một trong những doanh nhân
sở hữu “nhượng quyền kinh doanh” (franchise) đầu tiên và thành công nhất
tại Mỹ là Lee Maranz - một người biết rõ mình muốn gì và làm thế nào để
đạt được điều mình muốn.
Là một kỹ sư cơ khí, Maranz đã phát minh
ra máy làm kem tự động có thể làm ra kem mịn. Ông mơ ước có một chuỗi
những cửa hàng kem trên khắp các bờ biển, và đã vạch ra một kế hoạch để
biến ước mơ thành hiện thực.
Cũng như nhiều cá nhân khác cùng
thời, Maranz đã gặt hái thành công cho mình bằng cách giúp người khác
thành công. Ông đã giúp nhiều người mở cửa hàng bán kem bằng việc nhượng
quyền kinh doanh. Đây là một ý tưởng mang tính cách mạng vào thời đó.
Ông đã bán những chiếc máy làm kem theo giá vốn và kiếm lời từ việc bán
máy trộn kem.
Kết quả ra sao? Đó chính là sự ra đời của chuỗi cửa
hàng mà Maranz đã quyết tâm xây dựng trên toàn nước Mỹ. Ông nói: “Nếu
bạn có một niềm tin mãnh liệt vào bản thân, vào những việc bạn đang làm,
và việc bạn muốn làm, thì không có trở ngại nào là không thể vượt qua”.
Nếu
bạn muốn thành đạt, hãy chọn hôm nay làm ngày chấm dứt kiểu sống phó
mặc cho số phận. Hãy xác định một mục tiêu rõ ràng cho mình. Hãy viết
mục tiêu đó ra giấy và khắc cốt ghi tâm nó. Hãy xác định rõ bạn cần lên
kế hoạch như thế nào để đạt được mục tiêu đó. Hãy bắt đầu bằng việc ngay
lập tức biến kế hoạch thành hành động.
Tương lai của bạn là do bạn tạo nên. Ngay lúc này, hãy là người quyết định tương lai mình.
Chính sự lựa chọn - chứ không phải cơ hội, quyết định số phận bạn!
Bài 2: Học cách sống cuộc đời của chính mình
Tâm hồn bạn sẽ chẳng bao giờ thanh thản nếu để người khác sống hộ cuộc đời bạn.Một
thực tế không thể chối cãi là Đấng Sáng tạo đã ban cho chúng ta một đặc
quyền trọn vẹn. Đó là đặc quyền làm chủ một thứ, và chỉ một thứ duy
nhất: trí tuệ của chính chúng ta.
Hẳn là khi ban cho chúng ta đặc
quyền này, Đấng Sáng tạo muốn khuyến khích chúng ta sống cuộc đời của
chính mình, có những suy nghĩ của riêng mình và không để người khác can
thiệp vào. Chỉ bằng cách sử dụng đặc quyền này vào việc kiểm soát trí
tuệ và cuộc sống của mình, bạn mới có thể tiến tới những nấc thang thành
công trong bất cứ lĩnh vực nào. Nếu thiên tài là người kiểm soát và
định hướng được hoàn toàn trí óc mình thì đây cũng là phương cách có thể
giúp bạn trở thành thiên tài.
Chúng ta từng nghe những câu chuyện
về những con người nổi tiếng từng biến nghịch cảnh thành yếu tố thuận
lợi. Họ đã vượt qua trở ngại để trở nên giàu có và nổi tiếng. Họ là
những Henry Ford, Thomas Edison, Andrew Carnegie, Wilbur và Orville
Wright… Tuy nhiên, còn nhiều người khác tuy không sánh bằng các vĩ nhân
trên, nhưng họ cũng không chấp nhận thất bại.
Nhiều năm trước
đây, một thanh niên trẻ tuổi từng phục vụ trong quân đội đến gặp tôi để
xin việc. Anh ta kể rằng anh ta đang hết sức bất mãn và chán nản; rằng
anh ta chỉ mong có cái để ăn và một nơi để ngủ qua đêm. Ánh mắt anh ta
đờ đẫn vô hồn - một ánh mắt khiến tôi nghĩ rằng đối với anh ta, mọi hy
vọng đều đã chết. Chàng trai này, nếu thay đổi thái độ sống, hoàn toàn
có thể trở nên giàu có.
Tôi hỏi anh ta: “Anh có nghĩ cách để trở
thành triệu phú không? Tại sao anh lại chấp nhận một cuộc sống nghèo khổ
trong khi anh hoàn toàn có thể kiếm được hàng triệu đô la?”.
Anh ta đáp lại: “Ông đùa à? Tôi đang chết đói đây, và tôi chỉ cần một việc làm thôi”.
Tôi
trả lời: “Tôi không đùa đâu anh bạn. Tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy. Anh
có thể kiếm được hàng triệu đô la, chỉ cần anh sẵn lòng sử dụng những
tài sản mà anh đang có”.
Anh ta thốt lên: “Ông nói tài sản nghĩa là thế nào? Tôi chẳng có tài sản gì ngoài bộ quần áo trên người!”.
Dần
dần, qua câu chuyện, tôi biết được anh ta từng là nhân viên bán hàng
của công ty Fuller Brush nổi tiếng tại Mỹ trước khi gia nhập quân đội.
Trong thời gian tại ngũ, anh làm công việc nấu nướng và nấu ăn khá giỏi.
Nói cách khác, bên cạnh hai đặc điểm trời cho là một cơ thể khỏe mạnh
và tư duy có thể thay đổi theo hướng lạc quan, tài sản của người thanh
niên này còn bao gồm việc anh ta có thể nấu ăn và có khả năng bán hàng.
Tất
nhiên, cả việc bán hàng lẫn nấu ăn đều không hứa hẹn đưa bạn vào hàng
ngũ các triệu phú, nhưng điều cần lưu ý là chàng thanh niên này lại tự
tách mình ra khỏi nhịp sống thường nhật của xã hội. Và anh ta hãy còn
khá lạ lẫm với nguồn trí lực sẵn có của mình.
Trong hai giờ trò
chuyện với người thanh niên này, tôi nhận ra sự chuyển biến ở anh ta từ
một người bi quan, thất vọng thành một người có suy nghĩ lạc quan hơn.
Sự thay đổi lớn đó có được là nhờ sức mạnh từ một ý tưởng bất chợt: “Tại
sao ta lại không tận dụng khả năng tiếp thị của mình để thuyết phục các
bà nội trợ mời hàng xóm láng giềng của họ đến dự một bữa tối tại gia,
rồi nhân cơ hội đó bán đồ dùng nhà bếp cho họ?”.
Tôi đã cho anh ta
vay một số tiền đủ để mua vài bộ quần áo và trao cho anh ta bộ đồ dùng
nhà bếp đầu tiên, sau đó mọi việc do anh ta tự quyết định. Trong tuần lễ
đầu tiên, anh chàng bán sạch bộ đồ dùng nhà bếp bằng nhôm trị giá gần
100 đô la. Tuần kế tiếp, doanh thu tăng gấp đôi. Sau đó, anh ta bắt đầu
hướng dẫn những nhân viên bán hàng khác bán những đồ dùng nhà bếp tương
tự.
Bốn năm sau, anh ta kiếm được hơn một triệu đô la mỗi năm và
bắt tay vào thực hiện một kế hoạch bán hàng táo bạo, mở ra một ngành
công nghiệp dịch vụ mới cho nước Mỹ.
Khi những điều ràng buộc tâm
trí con người được tháo gỡ, và con người làm chủ được hoàn toàn chính
bản thân mình thì tôi cho rằng mọi nỗi lo sợ sẽ biến mất và người đó sẽ
được hưởng niềm vui trọn vẹn trong cuộc sống!